Thứ Hai, 26 tháng 10, 2015

Bạn đầu đời

Chào đời với cái không gian chật hẹp, ngột ngạt của bệnh viện, trí óc non nớt của tôi 15 năm về trước mãnh liệt đòi hỏi nhìn thấy mặt trời sớm hơn mọi người. Tôi được cuộn mình trong vòng tay của bố, của mẹ. Tôi được tặng những nụ cười rạng rỡ nhất từ những cô y tá, bác sĩ. Tôi được cất tiếng khóc đầu đời mà không ai la, không ai mắng. Tôi được về nhà...
Trôi dạt về kỉ niệm nồng nàn ấy. Có lẽ cũng lâu lắm rồi, khi tôi kịp hỏi mẹ về chính tôi hồi bé. Mẹ bảo tôi khỏe lắm, ăn nhiều lắm, thích nhảy, thích xem mọi người nói chuyện, thích khóc giữa những tối mẹ đi làm nữa cơ. Đến khi lớn hơn, tôi tự mình đi được, tự đứng trên đôi chân mình theo đúng nghĩa. Quả là một lòng trẻ thơ, tôi ngắm nhìn mọi thứ xung quanh mình bằng đôi mắt ngây dại nhất, tôi tưởng tượng ra những câu chuyện với vạn vật và đắm chìm trong những nhân vật chính. Rồi khi hình thành được một tiềm thức rõ ràng, cũng là lúc tôi lớn hơn, được đi học mẫu giáo, giao tiếp với nhiều người, không phải bằng lời nói mà bằng những hành động đẹp đẽ nhất của những đứa trẻ.

Tôi có bạn, những người bạn đầu tiên của cuộc đời. Chúng tôi giống nhau lắm, giống nhau đến khó hiểu. Tự xưng chị, tự làm em. Tự chia bố, tự phân mẹ để chơi trò này, trò kia. Cứ ngày qua ngày, gặp nhau, chơi với nhau, bám sát nhau mọi lúc. Chẳng cần biết đến cái sự đời sau này, chẳng thèm quan tâm rằng sau này đứa này có chuyển nhà, chuyển trường hay không, chẳng thèm quan tâm khi nó đi rồi nó có nhớ tới mình hay không, chẳng thèm quan tâm sau này, khi gặp lại mình nó có dành chút thời gian 'quý báu' của nó mà chào mình - người bạn đầu đời của nó hay không, hay là chỉ đơn giản là nhếch mép và vui vẻ với những người bạn giàu sang của nó lúc bấy giờ. Tuy nhiên, một số cũng sẽ khác, một số cũng sẽ khác... Đúng vậy, nhưng chỉ là một số thôi. Dĩ nhiên, tôi sẽ bảo bạn rằng: nắm tay tôi và cùng trôi dạt, ngắm nhìn những kí ức ngọt ngào đầu đời ấy, rồi bạn sẽ nhìn thấy những tiếng cười rôm rả với những hôm nắng to hay mưa nhẹ. Rồi bạn sẽ thấy đôi lần mí ướt khi vô tình đánh nhau, kỉ niệm đẹp như ánh bình minh, một màu ngây dại như những buổi chiều tà.
Thỉnh thoảng, là những lần 'chém gió' để kể về giấc mơ đêm qua, mơ thấy ma làng, quỷ dữ, mơ thấy mấy đứa chúng mình ra biển đánh nhau với quái vật, mơ thấy tớ và cậu cưới nhau đêm qua, so sánh, nhân hóa, làm đủ những biện pháp nghệ thuật để biến hóa giấc mơ của mình. Đâu có như những lần 'chém gió đen' của các bạn thời nay. Các bạn dùng cái kỉ niệm đẹp của chính chúng ta trong những lần thơ ấu đi nói xấu bạn bè, ném đá sau lưng. Chỉ vì bạn ấy không cho mình chép bài? Bạn ấy cướp 'người yêu' của mình? Bạn ấy xinh hơn mình? Hay nhìn bạn ấy mình ngứa mắt quá? Tôi muốn kìm chế cái cảm xúc lúc này, nó dằn vặt tôi để lưu luyến quá khứ và muốn chà đạp hiện tại. Khi viết văn tôi vẫn nói về mây về mưa, về nắng về gió để tôi được bay bổng. Nhưng khi chắp bút suy nghĩ viết những dòng này. Quả thực, chẳng có lí do to tát nào hơn: tôi muốn bay về tuổi thơ ngày ấy. Ít ra, vào cái khoảng thời gian ấy, tình bạn cho tôi cảm giác bình yên và hạnh phúc nhất nhì cái cuộc đời đầy bão táp này.
Tuy nhiên, thực tế là hiện tại các bạn ạ. Ai sống mãi trong quá khứ rồi cũng sẽ chết chìm trong quá khứ mà thôi. Nhưng... xin vài giây để chết trong cái góc sân nhà, mảnh vườn nhà, lớp học cũ, đầu thôn xóm,.. để ngắm nhìn tôi... và những người bạn đầu đời.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét